Lời nói đầu:Mỹ đang cân nhắc chi thêm 200 tỷ USD cho cuộc chiến Iran thông qua quy trình hòa giải ngân sách đặc biệt, trong bối cảnh nợ công đã chạm mức 101% GDP và thâm hụt ngân sách nhiều năm liền quanh ngưỡng 2 nghìn tỷ USD mỗi năm. Đây là phân tích toàn cảnh về cuộc khủng hoảng tài khóa đang bị che khuất bởi tiếng súng.
Khi tiếng súng ở Trung Đông còn chưa tắt, một cuộc tranh luận khác, lặng lẽ hơn nhưng có thể để lại hậu quả dai dẳng hơn nhiều, đang diễn ra trong các hành lang Quốc hội Mỹ. Câu hỏi đặt ra không chỉ là nước Mỹ có nên tiếp tục rót tiền vào cuộc chiến Iran hay không, mà là liệu Mỹ còn có thể làm điều đó một cách có trách nhiệm tài khóa.

Reconciliation: Công cụ lập pháp đang bị dùng sai mục đích
Reconciliation, hay quy trình hòa giải ngân sách, là một cơ chế lập pháp đặc biệt được thiết lập từ năm 1974 theo Đạo luật Ngân sách Quốc hội. Bản chất của cơ chế này khá đơn giản: cho phép một số loại dự luật liên quan đến thuế, chi tiêu và nợ quốc gia được thông qua tại Thượng viện chỉ với đa số đơn giản 51 phiếu, thay vì ngưỡng 60 phiếu thông thường vốn đòi hỏi đồng thuận lưỡng đảng để vượt qua thủ tục cản trở filibuster.
Nói cách khác, đây là một “đường tắt” lập pháp, được thiết kế với mục tiêu rõ ràng: giảm thâm hụt ngân sách, tăng nguồn thu và cắt giảm các chương trình chi tiêu bắt buộc như Medicare hay tem phiếu thực phẩm.
Trong lịch sử, công cụ này từng được dùng đúng mục đích, điển hình như Đạo luật Hòa giải Ngân sách Toàn diện năm 1990 và 1993, mỗi đạo luật cắt giảm gần 500 tỷ USD thâm hụt trong vòng 5 năm.
Thế nhưng trong thập kỷ vừa qua, quy trình này dần biến tướng thành một “tấm séc trắng” cho bất kỳ đảng nào đang kiểm soát Quốc hội. Và năm 2026, Quốc hội Mỹ đang cân nhắc lặp lại vòng xoáy đó thêm một lần nữa.
Theo các nguồn tin từ Axios và Washington Post, phe Cộng hòa đang xem xét sử dụng reconciliation để phê duyệt khoản ngân sách bổ sung lên đến 200 tỷ USD phục vụ chiến tranh Iran, cùng với các khoản chi thêm cho hoạt động kiểm soát biên giới và thực thi luật nhập cư.
Bức tranh tài khóa đang được che khuất bởi tiếng súng
Để hiểu mức độ nghiêm trọng của vấn đề, cần nhìn vào bức tranh toàn cảnh tài chính liên bang Mỹ hiện tại. Và bức tranh đó không hề đẹp.
Theo báo cáo mới nhất từ Văn phòng Ngân sách Quốc hội (CBO), thâm hụt ngân sách liên bang năm 2026 ước tính đạt 1,9 nghìn tỷ USD. Mức thâm hụt thường niên này đã trở thành một “con số bình thường” đáng sợ trong nhiều năm liên tiếp. Nợ công do công chúng nắm giữ đã vượt mức 101% GDP ngay trong năm nay, tức là lần đầu tiên kể từ Thế chiến II, nước Mỹ nợ nhiều hơn toàn bộ giá trị kinh tế tạo ra trong một năm.
Ủy ban Ngân sách Có Trách nhiệm (CRFB) còn đưa ra một dự báo đáng lo ngại hơn: đến năm 2030, nợ công Mỹ sẽ vượt kỷ lục lịch sử 106% GDP từ năm 1946, tức đỉnh nợ sau Thế chiến II. Và nếu không có bất kỳ cải cách đáng kể nào, đến năm 2056, con số này có thể chạm ngưỡng 175% GDP, ngay cả trong kịch bản lạc quan nhất: không có chiến tranh mới, không có đại dịch, không có suy thoái kinh tế lớn.
Chỉ trong nửa đầu năm tài chính 2026, tức từ tháng 10/2025 đến tháng 3/2026, chính phủ liên bang đã vay thêm 1,2 nghìn tỷ USD, trong đó riêng tháng 3/2026 đã tiêu tốn 163 tỷ USD. Đây là nhịp vay nợ đang dẫn tới dự báo thâm hụt gần 2 nghìn tỷ USD cho cả năm tài chính.
Nhưng có lẽ con số gây sốc nhất lại nằm ở một chỉ tiêu ít được chú ý hơn: chi phí lãi vay. Trong năm 2026, lần đầu tiên trong lịch sử hiện đại, chi phí trả lãi nợ công Mỹ đã vượt qua toàn bộ ngân sách quốc phòng.
Trong quý đầu năm tài chính 2026 (tháng 10 đến 12/2025), nước Mỹ chi 270,3 tỷ USD chỉ để trả lãi suất, nhiều hơn cả chi tiêu quốc phòng trong cùng kỳ. Tính ra, mỗi tháng chính phủ đang chi hơn 88 tỷ USD chỉ để phục vụ khoản nợ, tương đương tổng ngân sách giáo dục và quốc phòng cộng lại.

Peter G. Peterson Foundation tổng kết: trong năm 2025, nước Mỹ chi tới 970 tỷ USD tiền lãi suất. Đến năm 2036, CBO dự báo con số này sẽ tăng gấp đôi, chạm mức 2,14 nghìn tỷ USD mỗi năm, gần như bằng toàn bộ ngân sách quốc phòng nhân đôi.
Nguyên nhân cốt lõi của cuộc khủng hoảng tài khóa này không khó nhận ra: các chương trình phúc lợi bắt buộc như Medicare và Social Security (bảo hiểm hưu trí) phình ra theo từng năm mà không cần Quốc hội phê duyệt ngân sách định kỳ. Cùng với chi phí lãi vay ngày càng leo thang, nhóm chi tiêu này đang dần chiếm lĩnh toàn bộ ngân sách liên bang.
Nếu không có cải cách, đến năm 2036, chỉ riêng các khoản phúc lợi bắt buộc và lãi vay sẽ ngốn hết toàn bộ nguồn thu thuế của chính phủ, không còn lại một đồng nào cho quốc phòng, giáo dục hay bất kỳ khoản chi nào khác.
One Big Beautiful Bill: Khi thực tế không đẹp như tên gọi
Để hiểu vì sao câu chuyện reconciliation lần này gây tranh cãi đến vậy, cần nhìn lại những gì đã xảy ra với lần sử dụng công cụ này gần nhất, vào năm 2025.
Tháng 7/2025, Quốc hội Cộng hòa thông qua One Big Beautiful Bill Act (OBBBA), một gói luật thuế và chi tiêu khổng lồ được ký thành luật đúng ngày 4 tháng 7. CBO ước tính đạo luật này sẽ làm tăng thâm hụt ngân sách thêm 3,4 nghìn tỷ USD trong vòng 10 năm tới, tính từ giai đoạn 2025 đến 2034, so với cơ sở tham chiếu tháng 1/2025 của CBO.
Nếu tính thêm tác động động lực học kinh tế, bức tranh còn u ám hơn. CRFB ước tính, trên cơ sở động, OBBBA sẽ đẩy thâm hụt tăng thêm 4,7 nghìn tỷ USD trong giai đoạn 2026 đến 2035. Lý do là dù tăng trưởng kinh tế có thể bổ sung 315 tỷ USD nguồn thu, lãi suất tăng theo lại đẩy chi phí vay thêm khoảng 475 tỷ USD, khiến hiệu quả ròng trở nên hoàn toàn tiêu cực.

Diễn biến lập pháp cũng bộc lộ nhiều điều đáng nói. Nguyên tắc tài khóa ban đầu của nghị quyết ngân sách Hạ viện, tức khung hướng dẫn cho toàn bộ quá trình reconciliation, cho phép mức tăng thâm hụt tối đa 10 năm là 2,8 nghìn tỷ USD. Thế nhưng phiên bản luật cuối cùng đã vượt ngưỡng này tới 600 tỷ USD. Cụ thể, gần 375 tỷ USD trong số này là chi tiêu mới, chủ yếu cho quốc phòng và kiểm soát biên giới, phần còn lại đến từ việc cắt giảm thuế sâu hơn so với kế hoạch ban đầu.
Tax Policy Center đưa ra một con số đáng lo ngại hơn trong mô hình phân tích riêng của họ: đến năm 2034, OBBBA có thể đẩy nợ công lên tới 126% GDP, so với mức cơ sở 117% theo dự báo của CBO trước khi đạo luật được thông qua.

Mức độ tác động còn lan ra theo thời gian. Theo phân tích dài hạn 30 năm của CRFB, thâm hụt ngân sách sẽ tăng từ mức 6,2% GDP năm 2025 lên 8,6% GDP vào năm 2054 theo OBBBA hiện tại. Nếu các điều khoản tạm thời được gia hạn vĩnh viễn mà không có nguồn bù đắp, con số này có thể leo lên 9,6% GDP. Chi phí lãi vay, từ mức 3,2% GDP năm 2025, được dự báo tăng lên 6,1% GDP vào năm 2054, và đến năm 2047 sẽ vượt qua cả chi phí Social Security để trở thành chương trình chi tiêu lớn nhất của chính phủ liên bang.

200 tỷ USD cho Iran: Hóa đơn thật sự là bao nhiêu?
Giờ đây, khi cuộc chiến Iran vẫn đang tiếp diễn và chi phí quân sự ngày càng leo thang, áp lực đang dồn lên Quốc hội Mỹ phải tìm cách tài trợ thêm. Lầu Năm Góc đã yêu cầu bổ sung hơn 200 tỷ USD thông qua khoản ngân sách bổ sung khẩn cấp, và reconciliation đang nổi lên như con đường khả thi nhất về mặt chính trị, vì không đòi hỏi sự ủng hộ của đảng Dân chủ.
Trong bối cảnh đó, Nhà Trắng còn đệ trình lên Quốc hội một yêu cầu ngân sách quốc phòng năm 2027 ở mức 1,5 nghìn tỷ USD, mức tăng năm qua năm lớn nhất kể từ Thế chiến II, tăng tới 42% so với ngưỡng chi tiêu quốc phòng hiện tại. Đề xuất này đi kèm yêu cầu cắt giảm các chương trình phi quốc phòng khoảng 73 tỷ USD, tương đương 10% so với mức hiện tại.
Nhưng con số 200 tỷ USD mà Quốc hội đang thảo luận chỉ là phần nổi của tảng băng. Theo CBO, nếu chi thêm 200 tỷ USD vào thời điểm này, riêng chi phí lãi vay phát sinh từ khoản vay đó sẽ khoảng 87 tỷ USD trong giai đoạn từ năm tài chính 2026 đến 2036. Tức là hóa đơn tối thiểu đã là 287 tỷ USD, chưa tính bất kỳ yếu tố nào khác.
Và còn rất nhiều thứ chưa được tính vào. Trung tâm An ninh Quốc tế và Chiến lược CSIS ước tính chi phí cuộc chiến trong 12 ngày đầu tiên đã chạm mức 16,5 tỷ USD, với mức tiêu hao đạn dược và thiệt hại cơ sở hạ tầng khổng lồ. Century Foundation cảnh báo rằng chi phí dài hạn của cuộc chiến, bao gồm chăm sóc y tế và phúc lợi cho hàng chục nghìn cựu chiến binh, sẽ vượt xa chi phí trực tiếp và có thể kéo dài hàng thập kỷ.
Thượng nghị sĩ Warren dẫn lời Giám đốc CBO xác nhận rằng chi phí mở rộng trợ cấp bảo hiểm y tế ACA trong một năm chỉ là 30 tỷ USD, thấp hơn nhiều so với ngay cả ước tính ban đầu 50 tỷ USD cho cuộc chiến Iran trong giai đoạn đầu. Một ví dụ khác từ tạp chí Time: 12 tỷ USD, tức chưa đầy 6% tổng số tiền được đề xuất, có thể trang trải bảo hiểm y tế Medicaid cho 1,3 triệu người dân Mỹ trong cả một năm.
Thêm vào đó, phe Cộng hòa còn đang cân nhắc đưa chi phí thực thi luật nhập cư vào cùng gói reconciliation 2.0. Kịch bản khiến các nhà kinh tế lo ngại nhất là dự luật sẽ bị “nhét” thêm hàng loạt điều khoản phụ nhằm mua phiếu ủng hộ trong một năm bầu cử, khi biên độ đa số tại cả hai viện đều rất mong manh, từ đó khiến tổng chi phí thực tế bùng phát vượt xa con số công bố ban đầu.
Có tiền để bù không? Các phương án cải cách nào đang được đặt lên bàn?
Trước sức ép từ dư luận và các nhóm vận động tài khóa, một số nghị sĩ và tổ chức tư vấn chính sách đã đưa ra danh sách các biện pháp tiết kiệm có thể giúp bù đắp ít nhất 600 tỷ USD thâm hụt.
Đây là ngưỡng tối thiểu, theo logic đơn giản: vì OBBBA 2025 đã vượt trần thâm hụt được phê duyệt 600 tỷ USD, thì mọi đạo luật reconciliation tiếp theo ít nhất phải kéo lại đúng khoảng đó trước khi được phép chi thêm bất cứ thứ gì.
Ba cải cách nổi bật nhất đang được đề xuất là đóng kẽ hở trong chính sách Broad-Based Categorical Eligibility (BBCE) của chương trình tem phiếu thực phẩm SNAP, chấm dứt các cơ chế tài trợ Medicaid bị xem là “thủ thuật kế toán” gây thất thoát ngân sách liên bang, và loại bỏ các khoản trợ cấp trong chương trình Medicare Advantage bị cho là gắn với lãng phí.
Ba biện pháp này, nếu được thực thi đồng thời, có thể tiết kiệm hơn 1,1 nghìn tỷ USD, đủ để bù đắp toàn bộ 200 tỷ USD chi tiêu chiến tranh và vẫn vượt mức 600 tỷ USD tiết kiệm ròng cần đạt.
Về SNAP, chính sách BBCE hiện đang được 46 bang áp dụng, cho phép nhiều hộ gia đình tiếp cận tem phiếu thực phẩm mà không cần đáp ứng đầy đủ tiêu chuẩn thu nhập và tài sản theo quy định liên bang. Bộ Nông nghiệp Mỹ đang cân nhắc ban hành quy định thu hẹp chính sách này.
Về Medicaid, những tranh luận về cái mà các nhà phê bình gọi là “gimmicks tài chính” trong hệ thống thanh toán giữa các bang và chính phủ liên bang đã có từ nhiều năm nay, nhưng chưa bao giờ được giải quyết triệt để vì tính nhạy cảm chính trị rất cao.
Tuy nhiên, giới chuyên gia cũng cảnh báo rằng bất kỳ cải cách nào đụng chạm đến Medicaid và SNAP đều có tác động xã hội lan rộng. Commonwealth Fund ước tính đến năm 2029, nếu các cắt giảm Medicaid và SNAP từ OBBBA được thực thi đầy đủ, nước Mỹ có thể mất 1,2 triệu việc làm, tương đương mức tăng 0,8 điểm phần trăm trong tỷ lệ thất nghiệp quốc gia.
Đây là loại đánh đổi mà không một chính quyền nào muốn phải giải thích trong năm bầu cử.
Conrad Rule và cuộc tranh luận về linh hồn của Reconciliation
Bên cạnh các con số, câu chuyện còn có một chiều kích sâu hơn: đây là cuộc khủng hoảng về thiết kế thể chế.
Reconciliation được sinh ra để giảm thâm hụt. Thế nhưng trong thập kỷ qua, cả hai đảng đều dùng nó để tăng chi tiêu. Đảng Dân chủ dưới thời Biden dùng reconciliation để tung gói kích thích American Rescue Plan và rót tiền vào trợ cấp năng lượng xanh, đồng thời tài trợ IRS thông qua Inflation Reduction Act. Đảng Cộng hòa dưới thời Trump dùng nó để thông qua OBBBA với gần 375 tỷ USD chi tiêu mới. Và bây giờ, cùng một công cụ lại được đề xuất dùng để chi thêm 200 tỷ USD nữa.
Mỗi lần dùng reconciliation theo cách này, Quốc hội thực chất đang bỏ qua quy trình phê duyệt ngân sách thường niên, vốn là cơ hội để từng khoản chi tiêu được xem xét, đánh giá và cân nhắc đánh đổi. Khi các chương trình chi tiêu từ phía tùy quyết (discretionary) được chuyển sang phía bắt buộc (mandatory) thông qua reconciliation, Quốc hội tự trói tay mình và các thế hệ sau, khiến việc điều chỉnh hay cắt giảm về sau trở nên khó khăn hơn.
Để chặn xu hướng này, nhiều nhà lập pháp và tổ chức tài khóa đang kêu gọi khôi phục Conrad Rule, một quy tắc của Thượng viện được ban hành năm 2007 nhằm cấm reconciliation làm tăng thâm hụt ngân sách. Quy tắc này được đặt theo tên Thượng nghị sĩ Kent Conrad, cựu chủ tịch Ủy ban Ngân sách Thượng viện, và đã có hiệu lực cho đến năm 2015, khi bị âm thầm bãi bỏ trong nghị quyết ngân sách năm đó.
Nhưng một số tiếng nói còn đề xuất đi xa hơn: thay vì chỉ khôi phục Conrad Rule nguyên bản, nên áp dụng phiên bản “Siêu Conrad Rule”, tức yêu cầu mỗi đồng chi tiêu mới phải được bù đắp bằng hai đồng tiết kiệm.
Lý do cho tỷ lệ 2:1 này không phải tùy tiện: CBO và các cơ quan ngân sách độc lập nhiều lần chỉ ra rằng Quốc hội có xu hướng đánh giá thấp chi phí thực tế của các đạo luật thuế và chi tiêu. Điển hình, CBO dự báo riêng các trợ cấp năng lượng sạch từ Inflation Reduction Act đã vượt mức ước tính ban đầu, lên tới 825 tỷ USD trong 10 năm, theo phân tích năm 2025 của Reuters.
Khi chi phí liên tục cao hơn dự báo, một tỷ lệ bù đắp cao hơn sẽ giúp tạo ra “khoảng đệm” an toàn, tránh tình trạng khoảng trống ngân sách xuất hiện sau mỗi đạo luật mới.
Khi lãi suất nợ vượt chi tiêu quốc phòng và ý nghĩa của những con số
Nhìn rộng hơn ra ngoài các cuộc tranh luận lập pháp, các chỉ số tài khóa của Mỹ đang gửi đi một thông điệp mà thị trường tài chính toàn cầu theo dõi rất sát.
CRFB dự báo đến năm 2029, chi phí lãi vay sẽ chiếm 15,7% tổng chi tiêu liên bang, vượt mức kỷ lục 15,4% từ năm 1996. Đến năm 2036, chi phí lãi sẽ chiếm tới 25,8% tổng nguồn thu thuế của liên bang.
Nói đơn giản: cứ bốn đồng thuế mà người Mỹ nộp vào ngân sách năm 2036 thì có một đồng chỉ để trả lãi cho những khoản nợ đã vay trong quá khứ, không xây được trường học, không sửa được đường, cũng không chi cho quốc phòng hay y tế.
Tổng nợ quốc gia Mỹ tính đến đầu tháng 3/2026 đã đạt 38,86 nghìn tỷ USD, tăng 2,64 nghìn tỷ USD so với một năm trước, tương đương 7,23 tỷ USD mỗi ngày. Tính bình quân theo đầu người, mỗi người dân Mỹ đang gánh 113.638 USD nợ công, và trong một năm qua, khoản nợ đó tăng thêm 7.721 USD cho mỗi người.
Ủy ban Kinh tế Liên hợp Thượng viện ước tính, nếu tốc độ tăng trưởng nợ trong ba năm gần nhất tiếp tục duy trì, Mỹ sẽ chạm ngưỡng 39 nghìn tỷ USD vào khoảng cuối tháng 3/2026. Với đà đó, mỗi nghìn tỷ USD mới sẽ được thêm vào sau khoảng 148 ngày.
Đây không chỉ là câu chuyện nội bộ của nước Mỹ. Nợ công Mỹ, được tài trợ phần lớn bởi trái phiếu Kho bạc, ảnh hưởng trực tiếp đến lãi suất toàn cầu, đến chi phí vay vốn của các doanh nghiệp trên khắp thế giới, đến tỷ giá hối đoái và đến khả năng tiếp cận vốn của các nền kinh tế mới nổi, bao gồm cả Việt Nam.
Khi Mỹ phải vay nhiều hơn để trang trải thâm hụt, áp lực lên lãi suất trái phiếu toàn cầu sẽ tăng lên, và chi phí vốn ở mọi nơi khác cũng đắt hơn theo.
Thông điệp không thể né tránh
Nhìn lại toàn bộ bức tranh, có một thực tế không thể né tránh: nước Mỹ đang đứng trước một lựa chọn tài khóa thực sự khó khăn, và cách họ xử lý lần reconciliation này sẽ phản chiếu rõ ưu tiên thực sự của hệ thống chính trị Mỹ.
Nếu gói reconciliation 2.0 được thông qua mà không có khoản bù đắp thực chất, nó không chỉ đẩy nợ công lên cao hơn, mà còn tiếp tục bào mòn niềm tin vào kỷ luật tài khóa, làm suy yếu chức năng giám sát ngân sách của Quốc hội, và tạo tiền lệ cho các Quốc hội tương lai: reconciliation là công cụ để làm bất cứ điều gì mà không phải chịu trách nhiệm tài khóa.
Các tổ chức như CBO, CRFB và Brookings Institution đều đồng thuận rằng con đường hiện tại là không bền vững. Theo Brookings, ngay cả khi không có thêm bất kỳ khoản chi tiêu mới nào, thâm hụt điều chỉnh theo chu kỳ kinh tế cũng đã vượt 6% GDP, một mức mà ở hầu hết các nền kinh tế phát triển khác sẽ kích hoạt các chương trình điều chỉnh tài khóa khẩn cấp.
Mức độ khẩn cấp có thể được tóm gọn bằng một so sánh đơn giản: năm 1990, Mỹ mất 13 năm để xử lý mức thâm hụt tương đương khoảng 4% GDP thông qua kết hợp tăng thuế và cắt giảm chi tiêu. Ngày nay, thâm hụt đã gấp rưỡi con số đó và vẫn tiếp tục tăng, trong khi không gian chính trị để đưa ra những quyết định khó khăn tương tự ngày càng hẹp.
Cuộc tranh luận về reconciliation 2.0 không chỉ là câu chuyện về 200 tỷ USD cho một cuộc chiến ở Trung Đông. Đó là phép thử xem liệu Quốc hội Mỹ có đủ ý chí thể chế để bắt đầu đi ngược lại xu hướng đang đẩy nước Mỹ đến một cuộc khủng hoảng nợ công nghiêm trọng hay không.
Câu trả lời sẽ có ý nghĩa vượt ra ngoài biên giới nước Mỹ, lan tới bất kỳ nền kinh tế nào còn phụ thuộc vào sự ổn định của đồng USD và hệ thống tài chính toàn cầu mà nước Mỹ hiện đang đứng đầu.
Nguồn tham khảo
- KATV / The National News Desk - “Fact Check Team: GOP weighing reconciliation for $200B Iran war request”
- Committee for a Responsible Federal Budget (CRFB) - “Kent Conrad: The Conrad Rule is the Answer to our Budget Reconciliation Woes”
- The Washington Post - “Pentagon seeks over $200 billion in Iran war supplemental budget request”
- Congressional Budget Office (CBO) - “The Budget and Economic Outlook: 2026 to 2036” -
- Committee for a Responsible Federal Budget (CRFB) - “Debt Rises to 175% of GDP Under CBO's Long-Term Outlook”
- Committee for a Responsible Federal Budget (CRFB) - “CBO Estimates $1.2 Trillion Deficit for First Half of FY 2026”
- Anadolu Agency - “US interest payments exceed defense spending”
- Fortune - “The U.S. spends $88B a month in interest on national debt, equal to defense and education spending”
- Fortune - “National debt interest payments will rocket to $2 trillion a year by 2036, CBO says”
- Congressional Budget Office (CBO) - “Estimated Budgetary Effects of Public Law 119-21 (One Big Beautiful Bill Act)”
- Committee for a Responsible Federal Budget (CRFB) - “OBBBA Dynamic Score Comes In at $4.7 Trillion”
- Bipartisan Policy Center - “What Does the One Big Beautiful Bill Cost?”
- Tax Policy Center - “The 2025 Budget Reconciliation Act Will Increase Debt While Modestly Boosting the Economy”
- Committee for a Responsible Federal Budget (CRFB) - “The 30-Year Cost of OBBBA”
- Asharq Al-Awsat / AFP - “White House Requests Giant $1.5 Trillion Defense Budget Amid Iran War”
- Center for Strategic and International Studies (CSIS) - “Iran War Cost Estimate Update: $11.3 Billion at Day 6, $16.5 Billion at Day 12”
- The Century Foundation - “The Iran War's Forever Costs Will Far Exceed the Immediate Pain for Consumers”
- U.S. Senator Elizabeth Warren - “CBO Director Confirms The Cost of Trump's War in Iran Could Cover Health Care for Millions of Americans”
- Time - “What US Spending on the War in Iran Could Fund Instead”
- Axios - “GOP weighs health care cuts to pay for Iran war”
- Center on Budget and Policy Priorities (CBPP) - “SNAP's 'Broad-Based Categorical Eligibility' Supports Working Families, Older Adults, and Those Saving for the Future”
- The Commonwealth Fund - “How Medicaid, SNAP Cutbacks Would Trigger Job Losses Across States”
- Steptoe & Johnson LLP - “The Reconciliation Process and Tax Reform” (PDF)
- Committee for a Responsible Federal Budget (CRFB) - “The Senate Should Restore the Conrad Rule”
- Peter G. Peterson Foundation - “Interest Costs on the National Debt”
- U.S. Congress Joint Economic Committee - “National Debt Reaches $38.86 Trillion, Increased $2.64 Trillion Year over Year, $7.23 Billion Per Day”
- Brookings Institution - “An Update on the Federal Budget Outlook”